49fd2922fd0d35dccd81f493dd80a4ae

Tiêu Điểm

Bài mới

Sao

Đời sống

Công Nghệ

Học

Tiền

Tâm Sự

Đẹp

Tình

49fd2922fd0d35dccd81f493dd80a4ae

Mẹo

Bói Toán

Giới Tính

Phim

Xã Hội

Ăn

Chơi

Cười

Recent Posts

  • Giảng viên đại học “hãi hùng” khi chữa luận văn tốt nghiệp của sinh viên

    GS.TS Nguyễn Hoàng Ánh, giảng viên một trường đại học top đầu cả nước chia sẻ bản thân cảm thấy bất ngờ, thậm chí là “hãi hùng” với những hiểu biết mà sinh viên có được sau những năm tháng học đại học.

    PGS. TS. Nguyễn Hoàng Ánh

    Trong quá trình, chữa luận văn tốt nghiệp cho các sinh viên sắp sửa ra trường, khó chấp nhận về kiến thức mà các bạn tích lũy trước khi tốt nghiệp, giảng viên này đã có những chia sẻ trên trang Facebook của mình:

    “Chuẩn bị mùa viết bài tốt nghiệp, chữa nháp cho một bạn mà rùng mình:

    1. Bạn viết “Sản lượng xuất nhập khẩu của hàng không”, mình hỏi bạn có biết “sản lượng” là gì không? Bạn bảo đại khái là tổng số, trong khi “sản lượng” nghĩa là “khối lượng sản xuất”.

    Hỏi tiếp “thế ngành hàng không có xuất nhập khẩu không"? Bạn bảo viết thế có nghĩa là “hàng hóa xuất nhập khẩu bằng đường hàng không”. Suy diễn kiểu thế thì hại não người chấm quá!

    2. Tiêu đề bài là “Tình hình kinh doanh vận tải của cty X”, còn nội dung toàn bài là ngành hàng không vận chuyển được bao nhiêu tấn hàng trong năm. Mình hỏi là em kinh doanh sẽ quan tâm đến bán được bao nhiêu cái hay bán 1 cái vỏ iPhone cũng như bán 1 chiếc iPhone, tổng cộng 2 cái là được? Em nhìn mình bất lực và bảo: “Đây là số liệu công ty cho em, thế có vấn đề gì ạ?”. Theo bạn mình nên trả lời thế nào?

    3. Bạn này chuẩn bị tốt nghiệp ngành Kinh tế Đối ngoại, mà khi mình hỏi ký hiệu quốc tế của “tấn” là gì, bạn suy nghĩ một hồi rồi mếu máo: “Để tối về em xem lại”!

    4. Bài in xiên xẹo, căn chỉnh lề sai hết cả. Mình hỏi thì bạn bảo: “Tại cái máy in nó thế chứ ở nhà em đã căn đúng rồi!”. Vậy mình nên chấm cái máy in hay chấm bạn đây?”.

    Theo PGS.TS Nguyễn Hoàng Ánh, đây không phải là trường hợp duy nhất mà tình trạng này diễn ra một cách liên tục trong các bài luận văn mà sinh viên thu hoạch.

    Bà Ánh cũng cho rằng, thực tế tình hình sinh viên học hết bậc đại học mà kiến thức không hơn vừa tốt nghiệp phổ thông giờ ngày càng nhiều.

    “Lý do chủ yếu là giáo dục phổ thông đã làm các em hoàn toàn mất thói quen học chủ động mà chỉ học do sức ép. Vào đại học không ai ép, lớp đông nên giảng viên khó có thể sâu sát, không chữa được hết cho từng người. Một phần vì các lớp không có trợ giảng. Bố mẹ lại làm con có tư tưởng, mục đích học phổ thông là để vào được đại học, còn vào rồi kiểu gì cũng ra được nên đa phần sinh viên ngày càng lười biếng. Và kết cục là sản phẩm giáo dục của Việt Nam ngày càng không giống ai. Doanh nghiệp phải đào tạo lại đổ lỗi cho nhà trường, nhà trường lại bổ đầu giáo viên. Nhưng học thế này, không thất nghiệp mới lạ”, bà Ánh chia sẻ.

    Qua nhiều kỳ hướng dẫn làm luận văn tốt nghiệp, bà Ánh nhận ra một điểm chung là kỹ năng đọc của sinh viên Việt thực sự còn rất kém.

    “Nhà trường có một văn bản dài chừng 2 mặt giấy hướng dẫn cách trình bày và trích dẫn trong khóa luận tốt nghiệp. Bản thân mình cũng có một buổi hướng dẫn nữa. Và em nào cũng ghi chú lại đầy đủ nhưng khi nộp bài thì... không ai làm theo cả. Phải nhắc đến lần thứ 3, thậm chí bắt in ra mang theo nhưng khi nộp bài đâu vẫn đóng đấy. Khi được hỏi thì nhận được câu trả lời là tại nhà in”.

    Năm nào hướng dẫn sinh viên, giảng viên này cũng dành 1 buổi để hướng dẫn cách chọn đề tài, làm đề cương, chọn tài liệu tham khảo, trích dẫn… nhưng lần nào bà cũng choáng váng vì dù chọn nhưng rốt cục không em nào chịu nghe cô nói.

    Để chất lượng của những luận văn tốt nghiệp được tốt hơn, lớn hơn là chất lượng sinh viên ra trường, bà Ánh cho rằng, các giảng viên cũng cần đưa ra các tiêu chí cụ thể cho các đề tài.

    Bà Ánh ví dụ: “Nó cũng giống như việc tìm kiếm người yêu vậy. Đầu tiên các đề tài đó các em phải yêu thích chứ không phải chạy theo đám đông. Thứ hai, phải vừa tầm với bản thân để có thể tiếp cận được, tức là các em phải có cơ hội tiếp xúc trực tiếp, có thể tìm được tài liệu. Tôi không chấp nhận kiểu sinh viên viết về Starbucks mà chưa từng đến uống bao giờ. Và điều quan trọng luôn phải ghi nhớ là phải đúng chuyên ngành và đáng để theo đuổi chứ đừng lặp lại những kiểu đề tài xưa cũ hay do Google giới thiệu”.

    Thanh Hùng
    (Vietnamnet)
  • Harvard, bốn rưỡi sáng

    Đây là một bài văn đáng để cả tỉ người trên thế giới đọc đi đọc lại và cảm nhận một cách sâu sắc! Tôi đã đọc ít nhất 100 lần. Tôi tin rằng bạn càng đọc càng thu nhặt được nhiều điều lớn lao!

    Thư viện trường Đại học Harvard.

    Bức hình này được lan truyền trên mạng, không khỏi làm người người kinh ngạc.

    Người ta nói trong nhà ăn sinh viên của Harvard, rất khó để nghe được âm thanh nói chuyện, mỗi sinh viên đều mang theo pizza và nước ngọt, ai cũng đều vừa ăn vừa đọc sách hoặc là ghi chép. Rất hiếm thấy học sinh nào đó chỉ tập trung ăn mà không học, cũng rất ít thấy sinh viên nào vừa ăn vừa nói chuyện. Ở Harvard, phòng ăn không chỉ là nơi dùng cho việc ăn uống, nó còn là một thư viện. Bệnh viện Harvard cũng như thế, yên tĩnh đến nỗi có bao nhiêu người cũng như một, không ai không đọc sách hay ghi chép. Bệnh viện cũng là một hình thức khác của thư viện.

    Và rồi trong giải Nobel có 33 người là của Harvard, Tổng thống Mỹ có 7 người là do Harvard đào tạo.

    Trong khuôn viên của Harvard, người ta không bắt gặp sự ăn diện, sự trang điểm càng không bắt gặp sự tình tứ, chỉ thấy những bước chân vội vã cần mẫn kiến tạo những trang sử cho đời sau.

    Harvard không phải là thần thoại, Harvard chỉ là một minh chứng, minh chứng cho ý chí, tinh thần, tham vọng, lí tưởng của con người.

    Tiềm năng của con người rút cuộc đến đâu? Mơ ước của con người vì sao đến Harvard lại có thể trở thành sự thực?

    Phóng viên CCTV Xje Juan từng đến đại học Harvard phỏng vấn.

    Cô ấy nói: Khi chúng tôi đến đại học Harvard đã 2h sáng, điều khiến chúng tôi kinh ngạc là toàn bộ khuôn viên trong trường đều sáng đèn, đó quả thật là một ngôi thành không đêm. Trong nhà ăn, trong thư viện, trong phòng học đều có rất nhiều sinh viên đang đọc sách. Không khí học tập đã nhanh chóng lan truyền tới chúng tôi. Ở Harvard công việc học tập của sinh viên là không kể ngày đêm. Lúc đó, tôi mới biết, ở Mỹ, trường học danh tiếng như Harvard, áp lực của sinh viên là rất lớn”.

    Ở Harvard, đâu đâu cũng thấy người ngủ. Thậm chí trên chiếc ghế băng trong căng tin cũng có người ngáy khò khò cho dù đôi khi người bên cạnh vẫn đang ăn, điều này cũng chả lấy gì làm lạ. Những người đang gục xuống ngủ thực sự đã quá mệt mỏi rồi.

    Xie Juan nói, có một nữ sinh học đại học Bắc Kinh sang học tập ở Harvard, cô ấy nói về sinh viên của Harvard, mỗi học kỳ ít nhất phải lựa chọn 4 môn học, mỗi năm là 8 môn, trong 4 năm đủ 32 môn và vượt qua tất cả các kì thi mới có thể tốt nghiệp. Thông thường mà nói, nhà trường đều yêu cầu các sinh viên nội trong 2 năm đầu phải hoàn thành chương trình học trọng tâm, từ năm thứ 3 trở đi bước vào học các môn chuyên ngành. Chỉ có thiên tài thông minh nhất mới có thể hoàn thành chương trình học một cáchtrọn vẹn trong 3 năm với 32 môn, một sinh viên bình thường, để trả đủ 4 môn học đã đủ căng thẳng đến nỗi đau đầu, sưng não rồi. Bởi vì các giáo sư trên giảng đường giảng bài rất nhanh, dù bạn nghe hiểu hay không tan học lại phải lục lại một đống tài liệu để nghiền ngẫm, đọc không hết sẽ không làm nổi bài tập.

    Cô gái ở đại học Bắc Kinh nói, lượng sách đọc ở đây một tuần bằng số sách ngâm cứu cả năm ở đại học Bắc Kinh, hơn nữa, lượng bài tập ở Harvard cũng rất lớn: “Sau giờ tan học chúng tôi phải dành rất nhiều thời gian để đọc sách, chuẩn bị ví dụ. Trước mỗi bài học phải chuẩn bị kĩ lưỡng, thì khi lên lớp mới có thể trao đổi với các bạn sinh viên khác, nếu không, bạn sẽ không có cách nào hòa nhập được với lớp học”.

    Áp lực học tập của sinh viên Harvard cũng đến từ cơ chế đào thải của nhà trường. Bình quân mỗi năm có đến 20% số sinh viên vì thi không qua hoặc chọn không đủ số môn quy định mà bị lưu ban hoặc bị buộc thôi học, hơn nữa đánh giá 20% số sinh viên bị đào thải không chờ đến cuối kì học mới xử lí, mỗi bài học đều phải ghi lại thành tích phát biểu, bình quân chiếm 50% tổng thành tích, điều này yêu cầu sinh viên phải hết sức nỗ lực.

    Ở Harvard không chỉ sinh viên mới chịu áp lực, giáo viên cũng tương tự. Mỗi lớp học của Harvard, yêu cầu những gì thầy giáo dạy đều phải mới. Nội dung giảng dạy mỗi năm đều phải có sự cập nhật, phát triển so với trước đó. Vì vậy, giảng viên Harvard chắc chắn phải có trình độ nghiên cứu khoa học. Harvard cho rằng, giáo sư trước hết phải là người học trò, mới có thể hứng thú đón nhận những thử thách và sự sáng tạo, hơn nữa còn phải có khả năng thuyết phục.

    Có một vị giáo sư trường Harvard nhận xét: “Cuộc sống sinh viên của các trường đại học Trung Quốc tương đối nhẹ nhàng. Chúng tôi luôn nói, trẻ em Trung Quốc có thể chịu đựng bao nhiêu vất vả để giành điểm số cao, kì thực những trường trung học ở Mỹ rất nhiều, học cấp ba đồng nghĩa với việc chịu khổ. Khi tôi đi học trung học, thường học đến nửa đêm. Ở Mỹ, cùng với tuổi tác, nhiệm vụ học tập ngày một lớn dần. Đến khi học đại học là khổ nhất, tất cả nền giáo dục phát triển đều phải chịu khổ. Trong khi những đứa trẻ Trung Quốc bước chân vào đại học lại buông thả học hành. Chúng buông thả 4 năm trong khi ở Mỹ 4 năm ấy với sinh viên đại học là những năm tháng cần mẫn nhất, là 4 năm hoàng kim để tích lũy năng lượng. Cho nên các nhà khoa học người Mỹ luôn là nhiều nhất trên thế giới”.

    Về vấn đề này, Xie Juan cũng hết sức than thở: “Chúng tôi cũng tiến hành phỏng vấn một vài trường đại học lớn ở trong nước Trung Quốc, nhưng rất khó để bắt gặp bầu không khí học tập và ngâm cứu như ở Harvard”.

    Đến Harvard, bạn mới hiểu tài năng thực sự không phải là thiên tài, họ thành công bởi họ nỗ lực rất nhiều.

    Giáo dục kiểu Trung Quốc làm cho học sinh chỉ cố gắng “dùng sức” trước kỳ thi đại học, trong giai đoạn dự trữ năng lượng này không những không có tích lũy năng lượng mà còn tiêu hao.

    Một vị giáo sư khác nhận xét, sinh viên đại học của Trung Quốc bị sinh viên Mỹ bỏ lại phía sau rất xa. Căn nguyên của tình trạng này nằm ở nền giáo dục cơ bản của Trung Quốc.

    Trường tiểu học Mỹ áp dụng phương pháp nhận thức “nhỏ giọt”, nghiêm khắc hạn chế trẻ em đạt được số lượng kiến thức nhiều trong một lúc, một tháng chỉ cho phép trẻ con nhận thức một chút, mỗi lần đứa trẻ thu nhận kiến thức đều phải trả giá bằng mồ hôi và sự cực khổ, trong quá trình này, hành động, suy nghĩ và ngữ cảm so với nhận thức của bản thân chúng quan trọng hơn nhiều, đối với tri thức, đứa trẻ luôn có cảm giác khát vọng sở hữu.

    Còn các trường tiểu học ở Trung Quốc vô cùng “tham lam”, biến tri thức thành vàng bạc châu báu miễn phí. Người làm công tác giáo dục ở Trung Quốc không biết mối quan hệ giữa tri thức và trí tuệ, luôn làm cho những đứa trẻ đón nhận ngày càng nhiều tri thức. Sự thông minh trong giáo dục Mỹ nằm ở chỗ: đầu tiên cho con trẻ ngữ cảm, cho con trẻ tư duy, sau cùng mới dành tặng tri thức, giai đoạn này tri thức biến thành trí tuệ, do thời kì đầu nhận thức đều vô cùng đơn giản khá dễ dàng để đón nhận ngữ cảm, tri thức cũng dễ dàng biến thành trí tuệ. Trí tuệ kì thực chính là khả năng sáng tạo mà chúng ta thường nhắc đến.

    Học tập có ba giai đoạn: nhận thức cảm tính – ngữ cảm – tri thức, tri thức là giai đoạn cao nhất. Nền giáo dục Mỹ giúp trẻ em đi trọn vẹn 3 giai đoạn, mới có thể đón nhận tri thức, nền giáo dục Trung Quốc cho phép trẻ em thông qua nhận thức cảm tín đón nhận tri thức, hoặc trực tiếp đón nhận tri thức. Lượng tri thức một tháng của nền giáo dục Mỹ tương đương với lượng tri thức của giáo dục Trung Quốc trong một năm. Sự khác biệt nằm trong 29 ngày, 29 ngày này chính là khoảng thời gian bồi dưỡng ngữ cảm. Nền giáo dục Mỹ xây dựng cho con trẻ cái gọi là trí tuệ hơn hẳn người Trung Quốc. Nền giáo dục Mỹ tạo dựng cho con trẻ cái gọi là năng lực sáng tạo hơn hẳn người Trung Quốc.
    Thời kì trung học cơ sở, cái mà trường học Mỹ bồi dưỡng chủ yếu là thói quen tự chủ trong học tập. So sánh với Trung Quốc, trường trung học cơ sở Trung Quốc dạy học là kiểu nhồi gà nhồi vịt của giáo viên, làm hình thành thói quen học tập dựa dẫm ở học sinh. Khoảng cách về năng lực, thói quen trên đã làm cho sinh viên Trung Quốc lựa chọn lối sống và thái độ sống khác hẳn với sinh viên Mỹ. Sinh viên Harvard nói, cường độ học tập Harvard lớn, ngủ rất ít, có cảm giác lúc nào cũng như đang tôi luyện, thử thách đối với ý chí là rất lớn. Nhưng nếu cứ nỗ lực như thế, sau này khó khăn hơn sẽ càng có khả năng khắc phục. Còn sinh viên Trung Quốc cho rằng, cuối cùng cũng đã thoát khỏi trói buộc, có thể muốn làm gì thì làm cái đó rồi. Thế là bao nhiêu thời gian đáng lẽ dùng cho việc học tập lại lãng phí vào việc khác. Thời gian học tập cần nhất này bị gián đoạn. Điều này đã được định sẵn, sinh viên Trung Quốc ngày càng bị bỏ xa.

    Thầy giáo Harvard thường răn dạy học trò của mình như thế này: nếu như các em muốn sau khi bước vào xã hội, ở mọi lúc mọi nơi các em đều được đặt ở vị trí trung tâm và được đánh giá cao, như vậy trong quãng thời gian học ở Harvard, đừng lãng phí thời gian của mình. Có một câu châm ngôn được lưu truyền rộng rãi ở Harvard thế này: “mùa thu hoạch mùa bận rộn, học, học nữa, học mãi”.

    Trên đường đời, bất cứ khi nào bạn dừng bước không đi tiếp, cũng có người lại đang ra sức đuổi. Có lẽ khi bạn đứng lại, thì anh ta đang đuổi theo sau bạn, nhưng khi bạn nhìn lại, đã không thấy bóng dáng anh ta nữa rồi, bởi vì anh ta đã chạy lên phía trước bạn, bạn hãy không ngừng tiến lên, không ngừng chạy đua. Thành công và an nhàn không thể cùng tồn tại, bạn lựa chọn con đường thành công, bạn nhất định phải từ bỏ cái còn lại.

    Harvard không có nhiều nhà cao tầng, chỉ có những bức tường gạch đỏ mới và cao. Cho dù có người đạt được giải thưởng Nobel thì ngôi trường cũng không bỏ trống một vị trí nào.

    Sau tất cả, điều khiến 100 thư viện Harvard không ngủ, đặc biệt người người như một, nói cách khác, một người chính là một chỗ ngồi trong thư viện. Harvard hay con người Harvard không cần bất cứ vỏ bọc nào.

    Có người cao tụng Schwart như vị đại nho gia phương Đông của Harvard, ông phẫu thuật ung thư họng khi ở tuổi 82, vẫn ngày ngày dậy sớm đến chỗ làm, cho dù ông rất cần thời gian để nghỉ ngơi. Hơn nữa, hai cái tủ quần áo treo áo khoác trong phòng làm việc của ông, vốn do những sợi dây thép uốn lòng vòng mà thành

    Tiến sỹ, khả năng cứ 3 ngày phải đọc xong một cuốn sách lớn, mỗi cuốn dày mấy trăm trang. Người đời trước nói thế này: trong Harvard có cây cầu Boston, nếu không lên được cây cầu sẽ không lên được Boston.

    Sinh viên Harvard hay là giáo sư Harvard, suy nghĩ đầu tiên không phải là sự vinh dự, tự hào mà là một minh chứng.

    Ý chí của con người rút cuộc có thể lớn cỡ nào, tiềm năng phát huy rút cuộc có thể mạnh đến đâu?

    Ý chí của con người, tài năng của con người, lý tưởng của con người, vì sao được thể hiện ở Harvard?


    Harvard khuyên bạn – 4 giờ sáng ở Harvard.

    Những câu nói trên tường Thư viện Đại học Harvard

    Lúc này nếu ngủ bạn sẽ có một giấc mơ, nhưng lúc này nếu học bạn sẽ giải thích được ước mơ.

    Ngày hôm nay nếu bạn lãng phí, đồng nghĩa với việc bạn bóp chết quá khứ và vứt bỏ ngày mai.

    Khi nào bạn cảm thấy thời khắc đã muộn, khi đó thực sự là thời điểm hành động.

    Sự khổ nhọc khi học chỉ là tạm thời, sự đau khổ vì không học đến nơi là mãi mãi.

    Hạnh phúc có lẽ không có thứ lượt, nhưng thành công thì có.

    Học tập phải chăng là nhiệm vụ cả đời. ngay cả người học cũng không thể chứng minh, còn có thể làm gì?

    Hãy đón nhận sự khó nhọc không thể chối từ.

    Nước bọt hiện tại sẽ là nước mắt của ngày mai.

    Người đầu tư cho tương lai, là người thực hiện đến cùng.

  • Lời ai điếu (kỳ 4): Đi tản cư lên Chí Chủ Phú Thọ

    Đi tản cư lên Chí Chủ Phú Thọ


    Bà Nguyễn Thị Phương - mẹ của tác giả

    Đại gia đình Lê Phú bao gồm tất cả các người con, người cháu của ông nội tôi lên một toa đen tàu hỏa từ Hà Nội và điểm dừng là ga Chí Chủ. Đây là quê của người con dâu thứ ba của ông nội tôi. Tôi thường gọi là thím Ba. Nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của gia đình thím Ba mà ông nội tôi mua được một quả đồi tên là đồi Dọc Bùng tại thôn Chí Chủ, xã Chí Tiên huyện Thanh Ba tỉnh Phú Thọ. Quả đồi được mau chóng khai phá để trồng sắn, nuôi gà vịt… lấy lương thực theo kháng chiến trường kỳ. Mẹ tôi, một người buôn bán giỏi ở Hà Nội trước đây, đã mở một xưởng làm thuốc lá thủ công) lấy tên là hãng thuốc lá Lương Sơn theo khẩu hiệu “kháng chiến toàn diện” của cụ Hồ. Xưởng thuốc lá phát triển rất tốt. Nhiều con cháu trong họ đã trở thành công nhân làm thuê cho mẹ tôi. Thuốc lá nhãn hiệu Lương Sơn được bán rộng rãi ở vùng tự do lúc đó. Nhưng đến giữa năm 1950, gia đình bố mẹ tôi phải hồi cư về Hà Nội, vì mẹ tôi mang bầu, không thể ngược xuôi buôn bán được nữa. Ông bà nội tôi và gia đình họ Lê Phú vẫn theo kháng chiến đến cùng.


    Khi đặt chân lên quả đồi Dọc Bùng ở Chí Chủ, lúc đó tôi mới tròn 5 tuổi và tôi chỉ ở đó cho đến năm 8 tuổi lại theo bố mẹ về Hà Nội sống nhờ bên ngoại giàu có. Nhưng trong ký ức tuổi thơ của tôi, những ngày sống ở Chí Chủ vô cùng thơ mộng, hấp dẫn. Thiên nhiên miền Trung du Phú Thọ với “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt” đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết. Quả đồi gia đình tôi ở chung quanh là đầm nước. Buổi sáng khi sương còn giăng trên mặt hồ đã có những đoàn thuyền nan bé xíu buông lưới, gõ mạn thuyền đồi cá vô lưới… nhộn nhịp cả một góc rừng. Những chiều mưa đứng trên đồi nhìn xuống mặt hồ mù mịt thấy nao nao người. Tôi thường thẫn thờ chơi một mình ở những “yên ngựa” võng xuống nối liền hai quả đồi. Ở đó có những hòn đá cuội đen bóng như than. Hết thung lũng lại lên những quả đồi sim hoa tím quả ngọt, nhiều khi ăn sim chín đến say sẩm mặt mày. Đẹp nhất vẫn là những đồi cọ. Đứng từ xa nhìn một đổi cọ mới thấy hết vẻ đẹp của miền Trung du. Rừng không âm u rậm rịt mà tươi sáng. Nắng chiếu xuống những tán lá cọ to như cái nia tạo bóng râm bên dưới như mời gọi du khách đến gần. Những tàu cọ non màu trắng ngà xòe ra như đang múa điệu múa miền Trung du sơn cước… Vào mùa hè, ve kêu trong rừng cọ nghe như bản giao hưởng bất tận. Những con ve sầu ở miền Trung du to như ngón chân cái và dài đến mười phân, màu đen nhung có vạch đỏ ngay lưng rất đẹp. Trẻ con địa phương gọi là con cồ cộ. Đám trẻ chúng tôi lấy những cái cần câu nối vào nhau, đầu cầu câu dính nhựa mít có thể dính được những chú cồ cộ đâu trên thân cọ…

    Ba năm ở Chí Chủ, ngoài hạnh phúc được thưởng ngoạn thiên nhiên diễm lệ của miền Trung du, tôi còn được chứng kiến cảnh tản cư kháng chiến chống Pháp của dân miền xuôi đi kháng chiến và tình cảm “lá lành đùm lá rách” của đồng bào miền ngược. Gia đình chúng tôi, sau khi mua được quả đồi, nhờ sự giúp đỡ của đồng bào địa phương, làm được một dẫy nhà lá dài, vừa để ở, vừa để làm “xưởng” thuốc lá của mẹ tôi. Đồng bào địa phương gọi quả đồi Dọc Bùng nơi chúng tôi ở là “Trại Hà Nội”. Xung quanh khu nhà ở, gia đình chúng tôi trồng sắn làm lương thực. Đã gần 60 năm rồi mà tôi vẫn nhớ hàng ngày phải đi nhặt lá sắn rụng dưới chân rừng sắn trên đồi để làm củi nấu “cơm”. Sở dĩ chữ cơm phải cho vào dấu nháy nháy, vì nồi cơm có 90% là sắn. Hạt cơm chỉ dính vào các miếng sắn mà thôi. Tất cả mọi người trong gia đình đều phải ăn cơm độn sắn như vậy. Riêng tôi, vì là cháu đích tôn của dòng họ nên được ngồi ăn riêng với ông bà nội tôi, ăn cơm là chủ yếu. Số phận đã cho tôi những ưu ái từ thủa còn bé như thế. Sau này đến lúc về già rồi, một cô em họ trong dòng họ Lê Phú còn nhắc chuyện cũ… Cô em tôi “tố khổ” rằng, hồi còn nhỏ, mỗi khi tôi đi đâu về, ông nội vẫn bắt cô phải cởi giày cho tôi! Chẳng biết chuyện ấy có thật hay không, tôi đành bảo cô em tôi: Thì bây giờ cô ngồi lên ghế để tôi cởi giày cho cô, trừ nợ vậy! Cả nhà đều cười. Chuyện cũ nhắc lại là như thế. Xã hội phương đông là như thế, biết làm sao được!

    Ngày ấy ở “Trại Hà Nội” của chúng tôi đã xảy ra một sự kiện gây chấn động cả thôn Chín Chủ vốn yên tĩnh và thơ mộng này. Đó là vụ oanh tạc của bốn chiếc máy bay khu trục Pháp vào trại. Số là, quả đồi mà đại gia đình chúng tôi ở được phát quang, lại dựng những dãy nhà lá to, đẹp để vừa làm nhà ở, vừa làm xưởng thuốc lá. Vì thế, một buổi chiều, bốn chiếc máy bay khu trục cũ của Pháp đi oanh kích ở đâu về, có lẽ chúng còn thừa đạn và tưởng rằng khu “Trại Hà Nội” của gia đình chúng tôi là cơ quan của Việt Minh… nên chúng lao xuống bắn phá. Lúc đó tôi đang thơ thẩn chơi ở trên đỉnh một quả đồi bên cạnh nên nhìn rất rõ bốn chiếc máy bay lượn vòng trên khu “Trại Hà Nội” và từng cái thay nhau lao xuống nã đạn. Cứ thế, thay nhau lao xuống… chừng hơn 10 phút sau, có lẽ là hết đạn nên chúng kéo nhau bay đi. Khi chúng đi rồi, cả khu trại bốc khói mù mịt. Chỉ sau đó ít phút, đồng bào ở các quả đồi xung quanh nhất loạt bơi thuyền sang cứu “Trại Hà Nội”. Có thuyền còn mang cả băng cứu thương, thuốc men… sang cứu trợ. Nhưng may quá, cả gia đình tôi không ai bị thương, dù là bị thương nhẹ. Điều kỳ diệu này là nhờ sự sáng suốt của ông nội tôi. Cụ đã chỉ đạo cho đào hầm chữ chi ngay trong nhà. Khi nghe thấy tiếng máy bay là tất cả mọi người nhảy ngay xuống hầm sâu. Đất đồi cứng, lại khô ráo nên mọi người nằm ép sát xuống đáy hầm, đạn chỉ bắn xéo nên không ai bị dính đạn cả, còn tất cả đồ đạc trong nhà thì tan hoang như một bãi chiến trường. Đã gần 60 năm mà tôi vẫn  nhớ như in những hình ảnh đó. Những chiếc chăn bông để trê giường bị đạn của súng liên thanh bắn xuyên qua, đầu đạn còn kéo theo những nắm bông “nhét” vào các bức tường được làm bằng phên tre. Khi máy bay đi rồi, bọn trẻ con chúng tôi được phân công gỡ những búi bông đó ra để “tái cấu trúc” lại chiếc chăn bông! Các cột nhà là các cây bương (một loại nứa to bằng bắp đùi người lớn) bị dính đạn đều vỡ toác ra. Một con cá chép to treo dưới bếp bị đạn bắn… mất đầu. Và một chi tiết khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên là đôi giày cao cổ bằng da, thứ giầy của hiến binh Pháp (police militaire) đi tuần tiểu bằng mô tô mà ông chú thứ hai của tôi đưa cho ông nội tôi đi…kháng chiến… để dựng đứng ở dưới gầm bàn, bị nhiều vết đạn xuyên qua mà đôi giày vẫn đứng thẳng. Sức đạn đi quá nhanh khiến đôi giày da không kịp… đổ(!) Sự an toàn của gia đình tôi khiến tất cả bà con đến cứu nạn phải ngạc nhiên. Mọi người đều nhận ra sự lợi hại của những căn hầm trú ẩn được đào ngang dọc ngay trong nhà. Nếu hào được đào ở xa, thì khi chạy ra trú ẩn, nhất định sẽ có người bị dính đạn.

    Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, người ta được chứng kiến tình cảm thiêng liêng của đồng bào với chính phủ Việt Minh. Trăm nhà như một. Tất cả đều yêu thương đùm bọc nhau, đoàn kết xung quanh chính phủ Hồ Chí Minh để kháng chiến trường kỳ giành độc lập. Sự đùm bọc của đồng bào địa phương đối với gia đình đi tản cư từ Hà Nội như gia đình tôi đã nói lên sự thật đó. Công bằng mà nói, lúc đó những người cộng sản Việt Nam đồng nghĩa với những người yêu nước và được nhân dân cả vùng tự do đến vùng tạm chiếm ủng hộ tuyệt đối, trừ những phần tử theo đuôi Pháp. Có những hình ảnh mà tôi không bao giờ quên về những cán bộ của chính phủ cụ Hồ lúc đó. Ông nội tôi có 5 người con trai như đã kể ở trên. Trừ ông bố tôi không hoạt động, còn bốn người chú ruột của tôi đều tham gia hoạt động trong hàng ngũ Việt Minh. Vì thế gia đình tôi tản cư, đóng ở Chí Chủ Phú Thọ là một địa điểm trung chuyển, nghỉ chân cho các cán bộ Viẹt Minh từ vùng tạm chiếm lên chiến khu Việt Bắc. Khi kháng chiến chống Pháp bùng nổ, thì người chú thứ nhất của tôi mà tôi thường gọi là chú Hai (thứ hai, sau bố tôi là cả) là giám đốc công an khu 11, tức khu Hà Nội. Khi nha công an trung ương chuyển lên Việt Bắc, thì ông là phó ty trật tự tư pháp, đồng thời là phó giám đốc công an liên khu ba. Có lẽ vì thế mà các đoàn từ khu ba lên Việt Bắc thường nghỉ chân tại nhà tôi ở Chí Chủ, Phú Thọ. Có nhiều lần ông Nguyễn Lương Bằng, có lẽ lúc đó phụ trách tài chính của Đảng, nên thường mang hàng quý của đồng bào khu ba quyên góp cho kháng chiến lên Việt Bắc, đi qua Phú Thọ thì thế nào cũng ghé lại nhà tôi tức “Trại Hà Nội”. Một lần, ông dẫn một đoàn ngựa thồ mang hàng lên Việt Bắc, chủ yếu là thuốc tây, có ghé lại nghỉ ở nhà tôi. Ông có một chiếc khăn rửa mặt đã rách, ông nhờ mẹ tôi khíu lại (có nghĩa là lấy kim chỉ khâu những chỗ đã rách liền lại với nhau. Tôi phải nói rõ từ “khíu” khác với “vá” vị sợ sau này các bạn trẻ không hiểu khíu là cái gì. Cũng như thằng con tôi, nó chỉ biết cái áo mưa, khi nói đến áo tơi thì nó hỏi là áo gì?). Lại nói về ông Bằng. Khi ăn cơm, có một bát cà bung để từ trưa, đến chiều đã vữa mẹ tôi định đem đổ đi thì ông Bằng giữ lại, ông nói để tôi ăn. Trước khi ông đưa đoàn ngựa thồ rời nhà tôi lên Việt Bắc, ông cho mẹ tôi một hộp dầu cù là con hổ phù, tức hộp dầu cù là có hình con hổ chạm nổi ở trên nắp hộp. Mẹ tôi than phiền ông này nghèo quá mà cũng keo quá! Mẹ tôi có hay đâu ông phụ trách tài chính của một đảng đang cầm quyền. Ông có cả đoàn ngựa thồ chở toàn đồ quý, nhưng đó là những thứ đồng bào quyên góp cho kháng chiến, ông không dám tơ hào cái kim sợi chỉ. Sau này bà nội tôi định làm mai mối ông cho em ruột của bà, là một infirmiere ở Hà Nội theo bà đi tản cư chưa có chồng. Nhưng bà trẻ của tôi (theo cách gọi trong gia đình) đã chê ông Bằng nghèo nên… không lấy. Sau đó bà lấy một ông cán bộ lãnh đạo của ty giáo dục Phú thọ. Ông này vợ mất, đã có hai đứa con gái. Khi kháng chiến thành công, ông Bằng làm đến chức phó chủ tịch nước, chúng tôi vẫn nói đùa với bà trẻ phải chi hồi đó bà trẻ chịu lấy ông Bằng thì bây giờ chúng cháu… được nhờ(!)

     Bây giờ, nhiều năm trôi qua ngồi nghĩ lại so sánh con người thời đó với bây giờ thấy thật buồn, thật trớ trêu. Khi khởi đầu, Đảng có một lớp cán bộ đáng quý như thế. Nhưng đi theo Chủ Nghĩa Cộng Sản, một chủ nghĩa không tưởng rồi tuân thủ cái gọi là “tập trung dân chủ”, đã loại dần những cán bộ tốt ra khỏi guồng máy cai trị của mình khi có toàn vẹn đất nước trong tay, Với tập trung dân chủ, thực chất là độc đoán, độc tài của một nhóm người đã dẫn đến một bộ máy toàn trị đa phần là kẻ xấu như ngày hôm nay. Ngày nay thế hệ trẻ có tư tưởng dân chủ chỉ nhìn thấy bộ máy của Đảng toàn những gương mặt như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Đinh Thế Huynh… và một bộ máy công an hung hãn đàn áp dân chủ… nên họ phủ định hết, không chút nhân nhượng với cộng sản. Họ chưa từng được chứng kiến một ông cán bộ phụ trách tài chính của Đảng dùng một cái khăn lau mặt rách nát trong khi có cả kho của quý trong tay… như thế hệ chúng tôi. Nhưng không trách họ được. Có lẽ, nói về Đảng và chế độ cộng sản ở Việt Nam một cách “toàn cảnh” phải lấy lời của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện lúc ông ở tuổi 82 là công bằng nhất: “Đời tôi là đời một kẻ ngây thơ, phần “thơ” là đi theo cụ Hồ kháng chiến chống xâm lược, tôi giữ nó lại. Phần “ngây” là đi theo CNXH, tôi vứt nó đi. Nhưng nếu phải sống lại, tôi vẫn đi con đường đó…” Đã có lần tôi chép nguyên văn câu nói này đưa cho ông Võ Văn Kiệt, lúc đó đang là cố vấn Ban chấp hành trung ương Đảng coi. Xem xong, ông Kiệt không nói gì cả(!) Vì thế, tôi rất đồng cảm với nhà trí thức đang sống ở Pháp Nguyễn Gia Kiểng khi ông cho rằng, các thế hệ sau này có thể không khắt khe với những người cộng sản lớp trước, nhưng lịch sử sẽ rất khắt khe với những người cộng sản hôm nay. (Tức thời điểm 2012 này).

    Tuổi thơ của tôi ở Chí Chủ còn được chứng kiến nhiều hình ảnh khó quên. Nó đeo đẳng tôi cho đến lúc về già. Đó là những ngày mùng 1 Tết, ông nội tôi tập hợp cả đại gia đình trước khoảng sân rộng trước nhà. Mọi người chào cờ. Kéo cờ lên dần đỉnh cột và hát quốc ca. Khi cờ lên đến đỉnh thì quốc ca vừa dứt. Ông nội tôi rút súng lục ra, bắn một phát chỉ thiên để chào mừng năm mới. Chào mừng thêm một năm kháng chiến. Hào hùng lắm! (Súng do ông chú tôi “cấp” cho ông nội tôi). Hồi đầu CÁCH MẠNG THÁNG TÁM, ông nội tôi cũng có một khẩu súng lục, cũng do ông chú tôi “cấp” nhưng sau đó bị ông chủ tịch xã mượn chắc là để đeo cho oai. Ông chủ tịch xã là ông Minh Tiến, sau làm đến chức thứ trưởng Bộ Công An. Ông ta là một thư lại rất láu cá. Tôi sẽ kể về sau. Cái giấy “mượn” súng có đóng dấu hẳn hoi, đến bây giờ chú em họ tôi còn giữ. Tôi thường được chú giở ra cho xem. Chú em tôi giữ rất cẩn thận và coi như đồ gia bảo. Ở Chí Chủ, lâu lâu các chú tôi đi kháng chiến, mỗi lần có dịp đi qua Phú Thọ lại ghé thăm nhà. Đó là những giây phút vui nhất trong gia đình. Người chú thứ tư của tôi, tôi thường gọi là chú Năm, tính theo thứ tự từ bố tôi là cả (cả, hai, ba, tư, năm) tên là Lê Phú Hào, mỗi lần về nhà ông lại dậy chúng tôi học hát. Khi chúng tôi hát, ông đánh đàn và đệm cho chúng tôi. Người chú thứ ba thì đi bộ đội tên là Lê Phú An. Có một buổi tối, chú tôi đem một tập thơ nhỏ đọc cho cả nhà nghe. Tôi còn nhớ, khi nghe bài “Bầm ơi” của nhà thơ Tố Hữu, mọi người chăm chú nghe, rưng rưng cảm động. Quả thật thời đó con người ta thương yêu nhau lắm. Sau bao năm nô lệ, nước Việt Nam được độc lập ai cũng vui sướng, mặc dù còn thiếu thốn trăm bề:

    “Củ khoai củ sắn thay cơm

    Khoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòng

    Ngớp hụm nước giếng trong đỡ khát

    Nhìn trời cao mà mát tâm can…” (Tố Hữu)

    Cái tình người mà Tố Hữu viết như thế là có thật. Đau đớn và bẽ bang thay là bây giờ, no đủ hơn lúc đó, nhưng một nhà thơ cũng rất nổi tiếng là Bùi Minh Quốc phải thốt lên rằng:

    “Ngoảnh mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa

    Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”

    Rất nhiều người thời nay khi nhắc đến xã hội Việt Nam kinh tế thị trường định hướng XHCN đã trích câu thơ này của Bùi Minh Quốc như một sự khái quát có giá trị, vì nó nói thay cho tâm trạng của hàng triệu người Việt Nam hôm nay,

    Những năm ở Chí Chủ, tôi thấy ông nội tôi nhẫn nại dạy bà nội tôi học chữ. Bà nội tôi mù chữ từ nhỏ, bây giờ nước độc lập rồi, chả nhẽ ông nội tôi lại để vợ mình không biết chữ. Nhưng bà nội tôi tối dạ lắm, không học được chữ. Ông nội tôi đã chỉ dạy bà viết chữ E, tức tên bà nội tôi là Nguyễn Thị E. Nhưng học mãi mà bà tôi vẫn không viết nổi. Tôi còn thấy ông nội tôi viết ba chữ: Hồ Chí Minh thật to để bà tôi nhận  mặt chữ, phòng khi sau này có đi bầu cử thì nhớ không gạch tên đó. Thế là sau này cứ đưa chữ Hồ Chí Minh ra là bà nhận được mặt chữ. Ông nội tôi mừng lắm. Là một công chức mẫn cán của Phủ Toàn quyền Đông Dương, ông nội tôi đã kính yêu chủ tịch Hồ Chí Minh như thế. Đó là sự thật. Nhưng nay, trong lúc tôi đang viết những dòng chữ này, tôi đọc được bài viết của nhà báo Bùi Tín trên mạng Internet bình luận về bài: “Hồ Chí Minh là một người cộng hòa hay cộng sản” của nhà nghiên cứu Nhật Bản, giáo sư Tsuboi Yushiharu. Ông Bùi Tín dẫn ra 24 năm cầm quyền, ông Hồ đã giải thể trường đại học luật, xử chết 27 ngàn người trong cải cách ruộng đất bằng “tòa án nhân dân” thì sao gọi là cộng hòa được? Không có báo chí tự do thì sao gọi là cộng hòa được? Lúc sắp ra đi, ông Hồ chỉ mong được gặp Marx Lenin, không mong gặp tổ tiên thì là cộng sản chứ sao là cộng hòa được?

    Nhà văn Phạm Đình Trọng trong một bài viết mới đây nhan đề “Thông điệp tháng Tám”. Sau khi phân tích tất cả những hiểm họa của đất nước đang diễn ra, ông kết luận: “Thế kỷ trước, thế hệ đi tìm đường cứu nước đã lạc đường dẫn đến thế nước hiểm nghèo hôm nay!” Đó là một đánh giá công bằng, khách quan, chính xác. Không ai phủ nhận những người cộng sản thế kỷ 20 không yêu nước. Nhưng đi lạc đường, lạc vào quỹ đạo cộng sản, vậy thôi. Đau xót là vậy. Quỹ đạo cộng sản là cái gì thì đã có ngàn, vạn bài báo, cuốn sách viết về nó, không cần phải nhắc lại.

    Ở Chí Chủ đến năm 1950 thì mẹ tôi mang bầu, không thể ngược xuôi buôn bán được nữa nên gia đình tôi phải hồi cư về Hà Nội. Hồi đó, hễ đi kháng chiến mà quay về vùng tạm chiếm thì bị gọi là “dinh tê” về thành. Dinh tê là có lỗi, có tội với kháng chiến nên phải đi lén lút. Mẹ tôi cùng bốn chị em tôi cùng bà cô ruột tôi, gồm toàn thể là đàn bà trẻ con rồi đồi Dọc Bùng trong một đêm tối. Lúc chúng tôi xuống đò để rời đồi Dọc Bùng, bà nội tôi luôn mồm khấn: “Lậy bốn phương trời, mười phương đất… phù hộ cho con cháu tôi đi đến nơi về đến chốn”. Lúc đó, tất cả đều khóc như mưa. Từ cái đêm hôm đó, đoàn hơn 10 người tất cả là đàn bà và trẻ con đã tiến hành một cuộc “vạn lý trường chinh” hơn 100 km từ Chí Chủ, Phú Thọ về Hà Nội. Đêm đi, ngày nghỉ để tránh sự kiểm soát của dân quân du kích vùng tự do Phú Thọ. Trí nhớ của đứa trẻ lên 8 tuổi đã không cho phép tôi nhớ nổi chúng tôi đã đi không biết bao nhiêu đêm trong đói khát lo sợ. Sau nhiều đêm đi bộ, một buổi sáng đẹp trời chúng tôi về đến thị xã Sơn Tây, cửa ngõ Hà Nội, thuộc vùng tạm chiếm. Về Hà Nội, sau một thời gian ở nhà gia đình ông bác anh ruột mẹ tôi, một gia đình buôn bán giàu có ở phố Hàng Buồm, về sau ông bị quy kết là tư sản… chúng tôi may mắn đòi lại được căn nhà ở phố Hàm Long, nơi mẹ tôi có một cửa hàng bán đồ hộp trước kia. Tôi bắt đầu đi học, theo chương trình tiểu học, bắt đầu là lớp năm, lớp tư, lớp ba… cho đến lớp nhất. Vì trước đó đã được ông nội tôi dậy cho biết đọc biết viết nên tôi được nhận vào học lớp tư, không phải qua lớp năm của trường tiểu học Ngô Sỹ Liêm ở phố Hàm Long. Đó là một ngôi trường rất nên thơ với những lớp học tràn đầy ánh sáng, sân trường có những cây bang cổ thụ rợp bóng mát. Ngôi trường đến bây giờ vẫn còn (2012) nhưng được xây lên thành một tòa nhà nhiều tầng, không cân xứng với khuôn viên nhỏ bé của nó như xưa kia. Linh cảm thế nào ngôi trường xinh đẹp này cũng bị phá đi để xây lên cao tầng. Một lần từ Sài Gòn ra Hà Nội, tôi đã đem máy máy tới chụp ngôi trường kỷ niệm này. Tấm hình này tôi vẫn giữ và những chiếu “gió tím mưa xanh” tôi vẫn đem ra ngắm lại ngôi trường tiểu học thời thơ ấu của mình, ôn lại những ngày đầu tiên cắp sách tới trường đầy kỷ niệm.,,

    Nếu ở Chí Chủ tuổi ấu thơ của tôi được tắm mình trong thiên nhiên diễm lệ của miền Trung “rừng cọ đồi chè”… của đất nước thì tuổi thơ đi học của tôi ở Hà Nội là những năm lêu lổng nhất. Thời đó không có cái quái thai “học thêm” như thời nay. Sáng đi học, chiều về là tôi cùng lũ trẻ con lê la trên hè phố. Phố Hàm Long với những cây cơm nguội, phố Lò Đức gần đó là những cây sao nổi tiếng, phố Phan Chu Trinh thảm cỏ rộng và những hàng cây sấu cổ thụ… Ba con phố ấy đổ về ngã năm: Hàm Long, Lò Đúc, Lê Văn Hưu, Hàn Thuyên, Phan Chu Trinh… là “đất thánh” của bọn trẻ chúng tôi. Mùa nào cũng có trò chơi của mùa ấy. Mùa chơi quay, tiếp đếnn mùa chơi đáo, mùa chơi bi… hầu như suốt buổi chiều mỗi ngày chúng tôi đều lê la trên vỉa hè với những trò chơi bất tận đó. Bây giờ những trò chơi của trẻ con ngày ấy đã mất hẳn. Ngoài ra lũ trẻ chúng tôi còn có những trò chơi gắn với bốn mùa xuân hạ thu đông. Mùa hè chúng tôi đi bắt ve sầu bằng cái cần câu có dính nhựa mít. Mùa mưa đi đổ dế. Khi phát hiện một tổ dế, lũ chúng tôi thay nhau đi múc nước cống đổ xuống tổ. Khi con dế không còn chịu được nước ngập nữa, nó phải bò lên miệng hố, thò hai cái râu lên khỏi mặt đất. Chúng tôi lấy que xiên xuống, chặn đường rút lui của nó rồi lần tay xuống lỗ, bắt gọn những chú dế mèn bóng nhẫy… Những con dế đó được nuôi trong những chiếc hộp carton, được cho ăn cỏ non, được phơi sương mỗi đêm… Đến mùa sấu chín, chúng tôi làm súng cao su, nhằm những chum sấu chín vàng trên cây để bắn, Sấu chín ngọt lịm như tuổi thơ của tôi trẹn vỉa hè phố phường Hà Nội. Hồi đó Hà Nội còn vắng vẻ, buổi trưa, khi mọi người yên nghỉ trong nhà, tôi và chúng bạn thơ thẩn dưới những hàng cây cơm nguội, những hàng sấu, nghe tiếng ve kêu ra riết trên cành sao mà thú vị, say mê đến thế. Năm ngoái tôi có dịp ra Hà Nội để hẳn một ngày đi bộ tha thẩn trên các hè phố Hàm Long, Phan Chu trinh, Hàn Thuyên, Hàng Chuối, vườn hoa Pasteur, phố Nguyễn Huy Tự ra đến bờ sông… đâu đâu cũng thấy hàng quán lấn hết vỉa hè, xô bồ, hỗn tạp mất hẳn cái yêu tĩnh nên thơ của những biệt thự nhỏ nối đuôi nhau ở các phố Hàn Chuối, hàn Thuyên… năm xưa. Hà Nội bây giờ chẳng đem lại cho tôi cảm xúc gì ngoài cái bệ rạc, bát nháo, nửa quê, nửa tỉnh, ông không ra ông, thằng không ra thsằng… Tôi cũng để ra một ngày lên tận huyện Thạch Thất, Sơn Tây cũ xem cái gọi là Hà Nội mở rộng bây giờ. Thật kinh ngạc. Vùng bán sơn địa với núi đá lởm chởm này bây giờ cũng thuộc về Hà Nội. Vậy là thủ đô nước Việt Nam cũng có cả vùng núi. Hai Bà Trưng theo sử sách nói quê ở Mê Linh. Nay Mê Linh cũng thuộc về Hà Nội. Sử phải cập nhật ngay và viết là: Hai Bà Trưng quê ở Hà Nội…

    Các nhóm lợi ích đã phá nát đất nước này một cách không thương tiếc. Hễ ở đâu đất đai có thể chi chác được là chúng làm, bất kể điều gì, kể cả vẽ lại bản đồ đất nước.

    (phanba.wordpress.com)

  • Bị học sinh cười nhạo vì làm toán sai, thầy giáo nói một câu khiến các em rưng rưng nước mắt

    “Hãy nhớ thế giới sẽ không bao giờ đánh giá cao những điều tốt mà chúng ta làm được, nhưng nó sẽ đẩy chúng ta xuống chỉ vì một lỗi lầm ta không may phạm phải.”



    Một ngày nọ, người giáo viên đã viết lên bảng những dòng chữ với nội dung như sau:

    9×1=7
    9×2=18
    9×3=27
    9×4=36
    9×5=45
    9×6=54

    Sau khi viết xong người giáo viên nhìn xuống học sinh phía dưới, cả lớp bắt đầu phá ra cười. Khi giáo viên hỏi vì sao các em lại cười? Một học sinh đã chỉ rằng phép tính đầu tiên của thầy đã sai.

    Vị thầy giáo rất từ tốn đáp lại: “Thầy đã cố tình viết sai dòng đầu tiên là bởi vì muốn chỉ cho các em một điều vô cùng quan trọng. Đây chính là cách thế giới sẽ đối xử với các em…”

    Học sinh bắt đầu ngừng cười và lắng nghe chăm chú hơn. Thầy giáo lại nói tiếp:

    “Các em có thể thấy thầy viết 5 phép tính kia đều đúng phải không? Nhưng các em chỉ nhìn thấy lỗi sai trong khi tất cả còn lại đều đúng cả ...”

    Nói đến đây, người thầy giáo ngừng lại và bắt đầu quan sát những gương mặt thơ ngây phía dưới đang chăm chú hướng con mắt về mình, ông nhẹ nhàng nói tiếp:

    “Các em đều cười và chỉ trích người khác vì duy nhất một sai lầm mà họ chẳng may mắc phải và quên mất rằng vẫn còn rất nhiều việc tốt đẹp họ đã làm trong đời...”

    “Hãy nhớ thế giới sẽ không bao giờ đánh giá cao những điều tốt mà chúng ta làm được, nhưng nó sẽ đẩy chúng ta xuống chỉ vì một lỗi lầm ta không may phạm phải.”

    “Vì vậy, cho dù trong tương lai các em gặp phải sóng gió trong đời, hãy cố gắng vượt qua những lời chỉ trích và sống mạnh mẽ hơn. Khi các em gặp một người, hãy cố gắng nhìn vào điểm tốt của họ, đừng mãi nhìn vào điểm xấu mà đánh giá và đưa ra nhận định. Chỉ khi học được cách tha thứ, bao dung và yêu thương người khác, các em mới thật sự có được hạnh phúc niềm vui trong đời.”

    (Đại kỷ nguyên)
  • Yêu đương với em bây giờ là thứ gì đó quá xa xỉ...

    Đối với em, tình yêu bây giờ là thứ gì đó quá xa xỉ và ngoài tầm với. Em trở nên hai lòng với cuộc sống lúc này, đồng nghiã với việc em chọn cô đơn là bạn đồng hành cho riêng mình, sớm tối em vẫn lang thang những quán vỉa hè vẫn tụ tập với lũ bạn.. Có lúc nhộn nhịp, có lúc tĩnh lặng, em chẳng muốn ai đó bước vào rồi lại bước ra làm đảo lộn cuộc sống của em lúc này. Em biết sẽ có một ngày, em buộc phải tìm cho mình một bến đỗ, nhưng để sau đi, ''single'' cũng tốt, đơn giản em được làm những điều mình muốn!



    Khi đã trải qua quá nhiều tổn thương em không còn cảm giác khát khao yêu và được yêu nữa. Chẳng biết từ bao giờ, trái tim em trở nên cằn cỗi và vô cảm đến thế. Ngang qua một con ''phố yêu'' ngày lễ hội, em chẳng buồn ghen tị với những đôi tình nhân đang tay trong tay hay ngay cả một người em đã từng hết lòng yêu thương, em cũng chẳng buồn để ý nữa. Em đã quá mệt mỏi với việc cứ phải chạy theo một người đan ông vô tình và thay đổi con người vốn có của mình để được yêu thương.

    Cuộc sống ''single'' của em hiện tại, chỉ có cô đơn, đôi khi có cả nỗi nhớ anh ùa về nhưng không sao, em quá quen với những chuyện đấy, rồi khi mọi chyện qua đi, em lại bình thản và nhẹ nhõm. Em hài lòng với cuộc sống hiện tại. Ít nhất em không phải buồn vì anh, lo lắng vì anh, em vô tư khi được là chính mình và làm những điều mình thích.

    Yêu đương với em bây giờ là thứ gì đó quá xa xỉ...

    Không phải không có ai tìm đến với em, càng không phải em thích cô đơn mà có lẽ bởi vì em quá sợ những nỗi đau. Con người em không thể chịu đựng thêm một lần tổn thương nào nữa, cho dù nhỏ nhất. Bởi vậy, em chọn cách một mình, cứ coi như em đang chờ đợi một người nào đó thực sự yêu em, sinh ra chỉ để dành riêng cho em đi. Cuộc sống hàng ngày của em cứ thế trôi qua, đôi khi em thấy nó thật nhạt nhẽo nhưng đổi lại, em được bình yên. Em không cần một cuộc sống hạnh phúc vì trải qua một vài mối tình, em biết, cái giá của hạnh phúc rất đắt và em thì không còn đủ nhiều nước mắt để mua nó thêm một lần nào nữa.

    Chẳng phải vì em yếu đuối mà ngược lại, em quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến sắt đá. Đến ngay chính bản thân em còn không thể nhận ra nổi con người mình giờ đây thì em cũng chẳng còn biết ai có thể hiểu nổi một người như em. Từ một cô gái nhạy cảm với cuộc sống, dễ xúc động và có phần nông nổi, bỗng ngày anh đi, em trở lên trầm mặc và cứng nhắc. Em rơi vào bế tắc và tuyệt vọng, những ngày tháng tối tăm kéo dài đã hun đúc em trở thành như ngày hôm nay...

    Yêu đương với em bây giờ là thứ gì đó quá xa xỉ...

    Đối với em, tình yêu bây giờ là thứ gì đó quá xa xỉ và ngoài tầm với. Em trở nên hài lòng với cuộc sống hiện tại, đồng nghĩa với việc em chọn cô đơn là bạn đồng hành cho riêng mình, sớm tối em vẫn lang thang những quán vỉa hè, vẫn tụ tập với lũ bạn.. Có lúc nhộn nhịp, có lúc tĩnh lặng, em chẳng muốn ai đó bước vào rồi lại bước đi làm đảo lộn cuộc sống của em lúc này. Em biết sẽ có một ngày, em buộc phải tìm cho mình một bến đỗ, nhưng để sau đi, ''single'' cũng tốt, đơn giản em được làm những điều mình muốn!

    Theo: Guu.vn

  • 10 lý do vì sao bạn nên mua và tích lũy vàng

    Dạo này nhiều người nhắn tin hỏi tôi “có nên mua vàng không, tôi lo sợ về tình hình kinh tế, lạm phát và nhiều vấn đề quá.” Đây là câu trả lời cho các bạn. Lưu ý đây chỉ là góc nhìn cá nhân. Theo tôi thì các bạn, nếu có điều kiện, nên mua và tích lũy vàng miếng. Sau đây là 10 lý do vì sao.


    Vàng là một dụng cụ để đối phó với lạm phát. Đơn giản vì chính phủ – không phân biệt quốc gia – có thể in tiền, nhưng họ không thể in vàng. Nên chính phủ rất ghét vàng, vì nó là một trong những công cụ hiếm hoi nằm ngoài vùng kiểm soát của họ. Nếu các bạn hỏi cha mẹ các bạn thì sẽ hiểu, ngày xưa nhiều gia đình nhờ tích lũy vàng nên đã tránh khỏi nạn lạm phát và đổi tiền, nhờ đó mà trở nên giàu có. Nên từ lâu vàng đã là một công cụ để tích lũy tài sản của nhiều gia đình Việt Nam, Trung Quốc và Ấn Độ.

    Che giấu tài sản thật – Việc bạn sở hữu bao nhiêu tiền không phải là chuyện của bất cứ một chính phủ nào, vì đó là tiền của bạn. Nếu bạn để tiền vào ngân hàng thì ngân hàng có thể phá sản và bạn rút tiền không kịp. Hơn nữa, chính phủ có thể khóa tài khoản của bạn. Tôi không ám chỉ ai, tôi chỉ nói đây là nguy cơ, nó có thể xảy ra. Nếu bạn mua vàng bạn cất trong tủ hay chon dưới đất thì chỉ bạn biết bạn có bao nhiêu.

    Vàng là tài sản di động, bạn có thể đem nó theo và nằm ngoài vùng kiểm soát của chính phủ. Nhiều người Việt Nam trước đây giờ sở hữu vàng nên thoát khỏi nạn ABC.

    Vàng là một tiền tệ toàn cầu, tiền giấy thì không. Bạn có thể dem vàng để trao đổi hàng hóa hay tiền tệ ở bất cứ quốc gia nào. Vì vàng từ lâu đã là một loại tiền tệ – từ ngàn xưa đến nay. Riêng với Việt Nam thì vàng được công nhân là tiền tệ hơn tờ VND là điều không bàn cãi.

    Chính sách tiền tệ của hầu hết các chính phủ hiện tại là giảm lãi suất, nới lỏng định lượng (in tiền) để xóa nợ công và đấy giá cổ phiếu và bất động sản lên. Đây là một chính sách vô cùng nguy hiểm. Vàng là một công cụ tuyệt vời để đối phó với chính sách này.

    Vàng sẽ luôn luôn có giá trị theo thời gian, còn tiền tệ định danh – điển hình là VND – thì không, nó chỉ là miếng giấy vô nghĩa.

    Nếu bạn sở hữu cổ phiếu thì muốn biến nó thành vốn bạn cũng phải bán nó. Chính phủ vẫn có thể theo dõi và kiểm soát được. Vàng thì không.

    Vàng là một kênh đầu tư như bao kênh đầu tư khác, cho dù bạn không đầu tư vàng thì cũng nên đa dạng hóa danh mục đầu tư của bạn.

    Nhu cầu cho vàng luôn luôn có và tăng theo thời gian. Đúng là giá vàng biến động, nhưng so với cái gì? Cổ phiếu? Vàng cũng là một thị trường, nó phải biến động theo lực cung cầu. Nhưng theo thời gian dài hạn, nó sẽ tăng giá vì nhu cầu cho vàng luôn có và giá trị của vàng không bao giờ mất.

    Để bảo vệ tài sản của bạn, để trao lại cho con cháu, để trốn chính phủ. Đây là nhu cầu cơ bản của con người. Nếu ai đó hỏi bạn “tại sao phải sở hữu vàng?” thì tôi sẽ nói rằng “tại sao không?”

    Đó là ý kiến cá nhân của tôi. Cảm ơn các bạn đã đọc. Với tình hình kinh tế hiện tại, với chính sách in tiền hiện tại thì sớm muộn gì tiền giấy cũng sẽ trở về giá trị đích thực của nó – vô giá trị. Cảm ơn các bạn đã đọc. Và xin lỗi vì đã không trả lời câu hỏi của các bạn.

    Ku Búa @ Café Ku Búa
  • 700.000 người chết vì kháng kháng sinh, trách nhiệm thuộc về ai?

    Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) khuyến cáo mỗi năm sẽ có hàng triệu người chết do kháng thuốc, trong đó 1,4 triệu trẻ em và phải chi hàng trăm tỷ USD cho kháng thuốc. Việt Nam vào danh sách các nước có tỷ lệ kháng thuốc kháng sinh cao trên thế giới. Trong đó, đã xuất hiện vi khuẩn kháng đa thuốc, mức độ kháng ngày càng gia tăng...Tôi tự hỏi, trách nhiệm đó của ai?

    Người dân nào cũng có thể dễ dàng mua thuốc và không cần đơn.

    Trừ những người buôn bán thuốc chuyên nghiệp, tôi chưa thấy ai đi mua thuốc mà trả giá đắt hay rẻ cả. Vì không thể trả giá bằng tiền, hãy tìm hiểu thật kỹ về loại thuốc mà bạn cần mua. Nếu không, bạn sẽ trả giá bằng sức khỏe, thậm chí là cả tính mạng của mình và người thân.

    Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) khuyến cáo mỗi năm sẽ có hàng triệu người chết do kháng thuốc, trong đó 1,4 triệu trẻ em và phải chi hàng trăm tỷ USD cho kháng thuốc. Việt Nam vào danh sách các nước có tỷ lệ kháng thuốc kháng sinh cao trên thế giới. Trong đó, đã xuất hiện vi khuẩn kháng đa thuốc, mức độ kháng ngày càng gia tăng...Tôi tự hỏi, trách nhiệm đó của ai?

    Con số nói trên trích từ nghiên cứu của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) dự đoán về tác hại do sử dụng kháng sinh đến 2050. Hiện tại, cũng theo WHO, “chỉ có” 700.000 người chết mỗi năm vì kháng sinh. Với Việt Nam, số lượng thuốc kháng sinh ở nước ta bán ra ngoài cộng đồng đã tăng gấp 2 lần so với thời điểm từ năm 2009.

    Nói một cách đơn giản, kháng sinh sử dụng nhiều sẽ khiến vi khuẩn gây ra bệnh tật “không sợ” nữa. Y học thế giới đã phát hiện ra (và vô cùng đau đầu) khi xuất hiện những vi khuẩn kháng... kháng sinh. Thậm chí là những siêu vi khuẩn kháng kháng sinh. Hiểu nôm na là bệnh lờn thuốc hay bệnh siêu lờn thuốc.

    Mức khủng khiếp nhất là loại vi khuẩn có thể kháng bất kỳ loại kháng sinh nào đang tồn tại trên đời này. Nhiễm nó đầu tiên là một phụ nữ ở Mỹ. Giờ đây có có khắp nơi trên toàn thế giới. Vi khuẩn HIV và bệnh AIDS còn có thuốc phơi nhiễm và điều trị. Riêng với siêu vi khuẩn kháng kháng sinh và các biểu hiện bệnh đa dạng của nó, ai “dính” phải coi như xác định... “đoàn tụ ông bà”!

    Kháng sinh có khắp nơi: trong thuốc bảo vệ thực vật phun cho cây, trong thức ăn chăn nuôi hay tiêm trực tiếp cho vật nuôi, trong không khí, đất, nước ô nhiễm...Và bạn đừng ngạc nhiên nếu kháng sinh có trong bữa ăn hàng ngày của bạn!

    Nếu ngạc nhiên, bạn nên tự hỏi vì sao nước ta nhập kháng sinh nhiều đến vậy? Vì thói quen có bệnh thì đi mua thuốc uống hay đi tiêm ngay lập tức? Bộ Y tế đã nghiên cứu việc tự ý sử dụng thuốc kháng sinh của người dân Việt Nam ở thành thị là 88%, trong khi ở nông thôn lên tới 91%. Điều đó cho thấy kiến thức về sử dụng thuốc của người Việt cực thấp. Bạn nghĩ mình trong nhóm số đông hay số ít?

    Nếu không tìm hiểu điều đó, bạn có thể sẽ không bao giờ thắc mắc được với bác sĩ rằng tỷ lệ sử dụng kháng sinh trong vô vàn loại thuốc điều trị lại cao thế. Các bệnh viện tuyến trung ương, kháng sinh chỉ chiếm gần 30% chi phí điều trị trong khi các bệnh viện tuyến tỉnh là 35%, tuyến huyện là 45%. Tỷ lệ sử dụng kháng sinh càng cao, những nguy hiểm đã kể ở trên càng tăng.

    Trừ những người buôn bán thuốc chuyên nghiệp, tôi chưa thấy ai đi mua thuốc mà trả giá đắt hay rẻ cả. Vì không thể trả giá bằng tiền, hãy tìm hiểu thật kỹ về loại thuốc mà bạn cần mua. Nếu không, bạn sẽ trả giá bằng sức khỏe, thậm chí là cả tính mạng của mình và người thân.

    Và bạn không thể không thắc mắc rằng cái hiểm họa đáng sợ ấy sẽ được các cơ quan chức năng kiềm chế bằng cách nào. Các cuộc đấu thầu thuốc có thực sự minh bạch chưa? Không ai dám chắc 100% câu trả lời. Tại sao những loại thuốc thế giới “chê” mà ta vẫn nhập?

    Với vai trò là một người tiêu dùng, nếu chúng ta cứ tiếp tục im lặng, chấp nhận sử dụng mà không thắc mắc trước những câu hỏi đó thì là vô cảm. Và nghiễm nhiên, sự vô cảm cũng là một loại vi khuẩn – vi khuẩn “kháng” trách nhiệm.

    Mai Quốc Ấn
    (Dân Việt)
  • Vì sao người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có?

    Đa số người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có, họ dùng tiền để trang trải cuộc sống của bản thân, chăm sóc người thân và gia đình.

    Vợ chồng tỉ phú Bill Gates ăn mặc rất giản dị. Ảnh: Internet
    Gia đình Cameron sống ở căn nhà đối diện nhà tôi là một gia đình trung lưu điển hình ở Mỹ. Người chồng Antony là quản lý cấp trung của một công ty tài chính, vợ anh Meryl là giáo viên tiểu học, thu nhập thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng này, tôi luôn nhận thấy cách ăn mặc của họ đều không khác gì người bình thường cả.

    Cuối năm 2008, những người ở khu tôi sống muốn tổ chức tiệc mừng năm mới, đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia các hoạt động xã giao, vì thế tôi đặc biệt bỏ 300 USD thuê một bộ lễ phục thương hiệu Prada (một thương hiệu trời trang cao cấp và xa xỉ bậc nhất nước Ý), hy vọng cách này có thể giúp tôi hòa nhập.

    Tôi nghĩ hẳn Meryl cũng sẽ thể hiện “thực lực” ẩn giấu của cô ấy ở nơi như vậy. Nhưng tối hôm đó, cô ấy chỉ mặc một bộ lễ phục thương hiệu CK màu xanh nhạt khiến tôi rất bất ngờ. Và Meryl giải thích việc cô ấy chọn hiệu CK là vì nó phù hợp với tầng lớp trung lưu như cô ấy.

    Meryl đã dùng một phép ẩn dụ như sau: dù chim trĩ có khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ thì nó cũng sẽ không trở thành chim công được.

    Thật ra, người Mỹ cũng không phải là không thích các nhãn hiệu đắt tiền, nhưng người tiêu dùng đa số chỉ hạn chế trong một nhóm người nhất định mà thôi, ví dụ như giám đốc công ty, những quý bà trong giới thời trang, minh tinh điện ảnh, vận động viên chuyên nghiệp v.v… Người Mỹ không có cách nói “sĩ diện”, người ta sẽ không vì lòng hư vinh mà tốn nhiều tiền lương mua một đôi giày hiệu LV. Không chỉ người trưởng thành như vậy mà giới trẻ cũng hoàn toàn không quá xem trọng hình thức.

    Có một lần tôi gặp con trai Mike của Meryl ở siêu thị, thấy cậu bé đang chăm chú chọn những quần jean giảm giá. Tôi hỏi cậu vì sao không đến cửa hàng chuyên bán để mua những kiểu mới ra, câu trả lời của Mike khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc:

    “Mẹ cháu không phải là người giàu có gì, dù cho cháu có mặc quần Levis kiểu mới nhất thì cũng sẽ không trở thành “cậu ấm”. Hơn nữa sau 18 tuổi cháu còn phải kiếm tiền tự nuôi bản thân mình nữa, khi đó sẽ càng không có tiền mua đồ hiệu nữa đâu, cho nên như bây giờ rất tốt rồi ạ”.

    Thấy Mike thản nhiên mà thỏa mãn như vậy, tôi cũng bắt đầu tiếc số tiền 300 đô mà tôi đã dùng để thuê bộ đồ hiệu Prada kia, thích thể diện quả thật là lãng phí.

    Cá tính và phẩm giá

    Dần dần tôi nhận ra sở dĩ người Mỹ không quá ham mê hàng hiệu còn có một nguyên nhân khác, đó chính là ở Mỹ thật sự mua hàng hiệu quá dễ dàng, người ta có rất nhiều sự lựa chọn. Có một năm trước Giáng sinh, tôi đi mua sắm ở trung tâm thương mại Macy cùng cô đồng nghiệp Jenny. Bởi vì từ lâu đã nghe nói Jenny thừa hưởng tài sản lớn từ gia đình, bình thường cách tiêu tiền của cô ấy cũng không giống người bình thường, vì thế tôi rất tò mò cô ấy sẽ mua quà đắt tiền gì cho chồng và con trai. Cô ấy nhanh chóng chọn được hai cái khăn quàng cổ cho nam.

    Tôi cầm mác giá xem thử, quả thật là không hề rẻ, không hề thua kém nhãn hiệu Burberry nổi tiếng gần đó. Tôi hỏi Jenny: “Giá đã tương đương nhau, sao cô không mua khăn hiệu Burberry cho chồng?”. Jenny nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, cô ấy lấy chiếc khăn ra, nói một hồi về màu sắc, hoa văn, kiểu dáng cho đến chất liệu. Cuối cùng, cô ấy hỏi tôi: “Giá thì tương đương nhau, nhưng giá trị thì không hề giống, nếu là cô thì cô sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là cái có chất lượng tốt rồi. Tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua những món hàng có giá nhãn hiệu đắt tận trời như thế làm gì?”. Cô ấy nói khiến tôi không biết nói gì hơn, người Mỹ chú trọng hiện thực, không quan tâm đến hư vinh, điều này thật sự tôi phải học hỏi.

    Thật ra, người Mỹ không muốn dùng hàng hiệu để phủ lên người còn do một nguyên nhân sâu xa nữa, đó là từ khi sinh ra, họ đã đặt cái tôi cá nhân cao hơn mọi thứ, họ thích thể hiện cá tính, nổi trội, thích làm cho mình càng không giống với người khác càng tốt. Nếu chọn những món hàng hiệu đó thì hiển nhiên sẽ không thể giúp họ thể hiện được mục đích này.

    Tháng 6/2012, công ty của chồng tôi tổ chức một buổi tiệc từ thiện, tôi cũng được mời.

    Vì nghe nói 2 nhân vật nổi tiếng lừng lẫy Warren Buffetts và Bill Gates đều có tên trong danh sách khách quý, nên tối hôm đó tôi đã nhân cơ hội hai lần đứng gần để quan sát cẩn thận cách ăn mặc của hai “nhân vật chính” này, tôi nhận ra dù là Buffets hay Bill Gates thì đều chọn những bộ vest đứng đắn, phù hợp.

    Tôi kéo tay Sophie là vợ của đồng nghiệp chồng tôi, hỏi cô ấy thương hiệu đồ vest của Buffetts và Bill Gates là gì, kết quả là biên tập thâm niên của tạp chí thời trang này cũng không biết, không tìm được xuất xứ của chúng. Nhưng mà Sophie cũng đã phân tích và giải thích một cách rất có lý: những nhân vật như Buffetts và Bill Gates, hoàn toàn không cần mặc những bộ quần áo thương hiệu nổi tiếng để khẳng định danh tính, họ đều là những người trầm tính trong giới từ thiện, nếu mặc quần áo của thương hiệu Zegna thì lại quá tầm thường rồi.

    Cá nhân và gia đình

    Càng tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ, tôi càng cảm thấy giá trị quan về tiền bạc của họ không giống người khác. So với những người Trung Quốc thích dùng những thứ xa xỉ thì người Mỹ lại thích dùng tiền để “đầu tư” vào việc thắt chặt tình cảm gia đình và xây dựng nền tảng gia đình.

    Tiffany là huấn luyện viên ở phòng tập mà tôi hay tới, trong cuộc sống hằng ngày, cô ấy luôn mặc quần áo rất giản dị, rẻ tiền, vì thế tôi đã tròn mắt há miệng khi cô ấy nói với tôi rằng đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ đồ bóng bầu dục có giá 400 đôla để đi xem trận đấu của đội Denver Broncos.

    Tôi hỏi: “Tiffany, chẳng lẽ cô không muốn dùng số tiền đó để mua cho mình bộ quần áo và giày mới hay sao?”

    Cô ấy chớp chớp đôi mắt xanh cười nói: “So với việc tự làm đẹp cho mình, tôi sẵn sàng dùng tiền để làm điều gì đó cho người thân hơn”. Có rất nhiều người cho rằng quan niệm tình thân của người Mỹ rất mờ nhạt, khái niệm về gia đình cũng không mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, người Mỹ là những người vô cùng xem trọng tình cảm gia đình.

    Sau này, tôi nhận ra rằng dù cho thu nhập có hạn, những người Mỹ trung lưu sống tiết kiệm cũng sẽ không tích góp tiền dùng để mua hàng hiệu cho mình mà sẽ mua mới, thay thế đồ dùng trong gia đình.

    Có một lần, cô Lucy giúp việc cho gia đình tôi xin nghỉ, nói là cô ấy đi mua cho gia đình một cái tủ lạnh, tôi hỏi tủ lạnh hiệu gì, Lucy tự hào nói: “Kenmore”. Thương hiệu tủ lạnh này không hề rẻ.

    “Đối với tôi, để chồng được sảng khoái uống bia ướp lạnh sau giờ làm, để các con được ăn kem ngon sau giờ tan học là những việc hạnh phúc nhất trên thế gian”. Nhìn nụ cười thật thà chất phác của Lucy, tôi đã quyết định: vài ngày nữa tôi cũng sẽ đổi tủ lạnh tốt cho gia đình mình.

    Thế nào mới là hạnh phúc thật sự? Có những người tiêu rất nhiều tiền để mua hàng hiệu mặc lên người, còn người Mỹ lại dùng tiền để trang trải cuộc sống, đầu tư cho người thân và gia đình. Cái nào có giá trị hơn? Câu trả lời của bạn là gì?


    Bài viết của một người Trung Quốc chuyển đến Mỹ sinh sống, được đăng tải lại trên trang Secret China.
    Thanh Tâm biên dịch
    (Trithucvn.net)

  • Việt Nam là điểm du lịch giá rẻ của năm 2017

    Tạp chí Forbes đưa ra danh sách những điểm đến có giá rẻ năm 2017 cho người Mỹ, theo đánh giá của cây bút du lịch Laura Begley Bloom, trong đó có Việt Nam.


    Phòng nghỉ cao cấp giá cả phải chăng, thực phẩm rẻ và nhiều điểm tham quan tuyệt đẹp khiến Việt Nam trở thành điểm đến nổi bật trong khu vực Đông Nam Á năm 2017 cho du khách có ngân sách eo hẹp.  Ảnh: CNTraveler.



    Morocco được đánh giá là một trong các quốc gia châu Phi có giá cả rẻ nhất. Du khách chỉ phải bỏ ra từ 3-15 USD để có một bữa ăn ngon miệng dành cho 2 người, với món khai vị, món chính và trà bạc hà. Ảnh: Venpormelilla.


    Đến Chile, du khách có thể thuê một chiếc xe hơi để khám phá thủ đô Santiago hoặc những thị trấn nhỏ xinh như  Puerto Varas, thưởng thức rượu vang và nhiều thực phẩm ngon miệng với giá cả phải chăng. Ảnh: Northeastern.


    Nằm ở phía nam lục địa châu Phi, Nam Phi là quốc gia hấp dẫn khách du lịch bởi nhiều cảnh đẹp và cuộc sống đa sắc màu văn hóa. Giá cả các dịch vụ cũng khá rẻ. Một phòng khách sạn cao cấp có giá 266 USD, và có thể còn rẻ hơn trong mùa thấp điểm. Ảnh: Flysaavacations.


    Belize là một quốc gia Trung Mỹ, giáp Mexico và Guatemala. Quốc gia có nhịp sống pha trộn hài hòa giữa truyền thống và hiện đại này được coi là địa điểm lý tưởng cho những ai muốn có kỳ nghỉ lãng mạn với ngân sách eo hẹp. Du khách có thể thuê phòng trong khách sạn 4 sao với giá dưới 100 USD. Ảnh: Photokaz.


    Ở Costa Rica, du khách có thể thuê xe trong 8 giờ đồng hồ mà chỉ mất 10 USD, thưởng thức các món ăn địa phương với giá 3 USD. Ảnh: Hola.


    Indonesia là quốc gia có hơn 13.487 hòn đảo, với những bãi biển xanh như ngọc bích và dải cát trắng tinh trải dài tít tắp. Ở đây, mọi chi phí từ khách sạn, giao thông và thực phẩm đều có giá phải chăng.  Du khách có thể ở trong một biệt thự tư nhân có hồ bơi nhìn ra cánh đồng lúa tuyệt đẹp với giá chỉ khoảng 50 USD/đêm. Ảnh: Borongaja.


    Với đường bờ biển dài, Albania cung cấp cho du khách cơ hội tận hưởng kỳ nghỉ ở những bãi biển Địa Trung Hải đẹp tuyệt vời với giá rẻ. Với 5 USD, du khách có thể thuê được một chiếc thuyền để chèo ra khám phá những hòn đảo hoặc có được một phòng nghỉ sạch sẽ. Ảnh: Itaka.


    Quốc gia ở vùng biển Caribbean mang đến cho du khách những khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp và một kỳ nghỉ lãng mạn mà chi phí không quá cao. Một trong những địa điểm đẹp là vịnh Wahoo, với cảnh núi non hùng vĩ và biển xanh biếc. Chỉ với 10 USD, du khách có thể thuê thuyền nhỏ đi dạo xung quanh khu vực và thưởng thức các món ngon như tôm hùm, ốc xà cừ, cua. Ảnh: Haitian-truth.


    Nằm ở đông nam Peru, gần thung lũng Urubamba của dãy núi Andes, Cusco là thành phố với nhiều cảnh quan tuyệt đẹp và đầy màu sắc văn hóa. Giá phòng ở đây dao động từ 20-100 USD một đêm. Ảnh: Travelwednesday.


    Puerto Rico nổi tiếng với những lâu đài, nghĩa trang cổ, nhiều bãi biển đẹp cùng các công trình kiến trúc Tây Ban Nha. Ảnh: Wandermelon.


    Crete được mệnh danh là kỳ quan trên biển Aegean. Đây là hòn đảo lớn nhất của Hy Lạp, thu hút du khách bởi những làng chài nhỏ đẹp như tranh vẽ và những bãi biển tuyệt đẹp. Ảnh: Villa2be.


    Bồ Đào Nha là một đất nước có nhịp sống khá sôi động với nhiều lễ hội diễn ra quanh năm. Không khí ấm áp, nhiều cảnh thiên nhiên đẹp và giá dịch vụ không quá đắt. Ảnh: Portugal.


    Ecuador nằm ở phía nam của lục địa châu Mỹ, có biên giới giáp Colombia và Peru. Ở đây, du khách có thể thưởng thức các món ăn địa phương như món chuột lang chiên giòn với giá 20 USD và chỉ mất 2,5 USD cho một bó hoa hồng đẹp. Ảnh: Runningtreks.


    Là một nơi khá nổi tiếng ở châu Âu, nhưng giá cả các dịch vụ ở Barcelona (Tây Ban Nha) lại rất rẻ. Một bữa ăn ngon với rượu vang có giá khoảng 16 USD. Ảnh: Travelandleisure.


    Guatemala nằm ở trung Mỹ, thu hút hàng triệu du khách mỗi năm bởi vẻ đẹp của những thành phố cổ kính. Ảnh: Adventurouskate.


    Bonaire và Curaçao được biết đến với môn lặn biển, các môn thể thao dưới nước, đi bộ đường dài và những bãi biển hoang sơ. Trên cả hai đảo, có nhiều phòng nghỉ sang trọng với giá cả phải chăng. Ảnh: Sbvisai.


    Là thành phố sôi động của Mỹ với những sòng bài, khách sạn cao cấp và đắt đỏ.  Nhưng ở đây du khách vẫn có thể tìm thấy những chỗ ngủ miễn phí và nhiều quán ăn phục vụ cả món châu Á và châu Âu với giá cả phải chăng. 


    Ở Quebec (Canada), du khách có thể tận hưởng không khí trong lành, thưởng thức nhiều món ngon,  tham gia nhiều lễ hội và mua sắm ở các cửa hàng trong thành phố với giá rẻ. Ảnh: Pinterest.


    Nằm ở khu vực Đông Nam Á, Campuchia thu hút du khách bởi cuộc sống bình yên, những công trình cổ kính và nền ẩm thực mang đậm dấu ấn văn hóa Khmer. Ảnh: The People.


    Minh Hải
    Theo Forbes
    (Zing,vn)
  • Những món ăn đường phố ngon ở TP.HCM lên báo Mỹ

    Kênh CNN gọi TP.HCM là "kinh đô của ẩm thực Việt Nam", 
    nơi có đủ đặc sản của cả ba miền như bánh cuốn, bánh xèo, gỏi cuốn...


    Bánh cuốn có nguồn gốc từ miền Bắc, được làm từ bột gạo, nấm, thịt lợn và hành. 
    Bánh cuốn thường được sử dụng làm bữa sáng, ăn kèm cùng nước mắm, giá đỗ
     và vài lát dưa chuột. Ảnh: Huong Bui/ Youtube.
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 2
    Cái tên “bánh xèo” được đặt theo âm thanh xèo xèo khi chế biến trên chảo.
     Loại bánh này có gần giống bánh crepe quen thuộc của phương Tây, nhưng
    có nhân là tôm, thịt lợn và giá đỗ. 
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 3
    Món bê thui được thực hiện bằng cách thui một con bê trên lửa cho đến khi
    da bị đen lại. Thịt bê được thái thành lát mỏng, cuốn trong bánh tráng cùng
    các loại rau gia vị, chuối xanh, khế chua, xoài xanh  rồi chấm
    nước tương hoặc mắm nêm. 
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 4
    Gỏi cuốn là món ăn quen thuộc ở TP. HCM, từng xuất hiện trong nhóm
    “50 món ăn nổi tiếng thế giới” theo chuyên trang du lịch của CNN.
    Nguyên liệu cho món này gồm thịt lợn thái lát mỏng, tôm, bún, và
    rau sống như xà lách, bạc hà và hẹ. Tất cả được cuốn trong
    bánh tráng và chấm nước tương.
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 5
    Bún bò Huế: Có nguồn gốc từ kinh đô Huế xưa, giống như tên gọi,
    bún bò Huế được tạo nên từ các nguyên liệu chính là bún, nước dùng
     từ xương bò, vài lát thịt bò. Món này được ăn kèm các loại
    rau gia vị như húng quế, hoa chuối .
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 6
    Hủ tiếu Nam Vang được chế biến từ sợi mì nhỏ 
    và mỏng hơn so với mì phở. Nước dùng được nấu từ xương lợn, 
    ăn cùng với tôm, gan lợn, trứng cút và hành lá. Món này 
    thường được người dân Sài Gòn gọi vào bữa trưa.
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 7
    Ốc là đồ ăn vặt hấp dẫn nhiều người, có thể chế biến
     thành nhiều món như ốc luộc, ốc xào me… 
    Nhung mon an duong pho ngon o TP.HCM len bao My hinh anh 8

    Bánh tráng trộn được coi là “một phát minh thực phẩm đường phố mới” 
    của TP.HCM. Đó là hỗn hợp của bánh tráng thái sợi, hành phi, rau răm, 
    bò khô xé sợi, trứng cút, đậu phộng…Tất cả được trộn đều cùng 
    với các gia vị vừa miệng và có thể ăn kèm phồng tôm. Ảnh: An Huỳnh.



    Minh Hải
    (CNN)
    (Zing.vn)
980-x-adx573bc52b7f7c6

Tiêu Điểm

© Copyright 2016 Kiến thức trẻ, All rights reserved

wWw.Kienthuctre.net - Có trách nhiệm với cộng đồng.

Giới thiệu / Liên hệ

[email protected] - Cám ơn đã theo dõi